Tham dự hội nghị có B.S Trịnh Thị Lê Trâm – Trung tâm hỗ trợ tư vấn pháp luật về HIV ,Anh Nguyễn Sơn Minh – cán bộ FHI, Ủy viên Ban chấp hành Hội cùng một số anh chị đại diện cho các Chi Hội và nhiều nhóm hoạt động về HIV AIDS cũng có mặt.
Hội thảo lần này là hoạt động cuối cùng nằm trong Khuôn khổ dự án đối thoại do tổ chức CARE tài trợ nhằm tổng kết lại Dự án, những kết quả đạt được và những vấn đề còn vướng mắc. Hội thảo được chủ trì bởi B.S Trịnh Lê Trâm cùng chị Lại Minh Hồng – Chi hội trưởng Chi Hội “ MẶT TRỜI CỦA BÉ “ người trực tiếp tham gia dự án Đối Thoại nói trên .
Mở đầu Hội thảo chị Hồng cho biết dự án Đối thoại ,chị đã trực tiếp tổ chức 2 cuộc Hội thảo tại hai trường Tiểu học S.Đ và V.H, chị chia sẻ mặc dù tổ chức tại hai trường nhưng chị nhận được hai luồng phản ứng khác nhau từ phía nhà trường với vấn đề tạo điều kiện cho trẻ em bị ảnh hưởng bởi HIV /AIDS đến trường , tại trường S.Đ mặc dù vân còn tâm lí né tránh nhưng bên phía nhà trường vẫn cam kết sẽ nhận các em vào học còn tại trường V.H thì lại phản ứng khá gay gắt, chị cũng đặt ra cách giải quyết nên chăng chuyển các em vào trường khác học nhưng không tiết lộ danh tính của các em để các em được hòa nhập tốt nhât??? Chị nhấn mạnh “ vấn đề của chúng ta là giúp các trẻ OVC đều được đến trường và giảm bớt sự kì thị dành cho các em”. Vấn đề Chị Hồng đưa ra cũng là mối băn khoăn của tất cả thành viên tham gia đã có nhiều ý kiến được đưa ra và tranh luận hết sức sôi nổi. Bạn Thanh Tùng –Chi Hội WAS cho rằng giả pháp này chỉ là tạm thời khi các bé bị sức ép quá nặng nề nhưng nếu trẻ là trẻ có Hiv thì nên cho giáo viên biết về danh tính của trẻ để phòng bị lây nhiễm cho trẻ khác, mặc dù nguy cơ lây nhiễm là rất thấp .
Chị Thanh –Chi Hội Hoa Sữa thì cho rằng chuyển trường là không cần thiết và pháp luật không có bất cứ chế tài nào quy định các em phải chuyển trường hay nghỉ học khi các em là trẻ OVC, nếu có thể chúng ta nên công khai mặc dù phải chịu sự kì thị ban đầu thôi nhưng khi cộng đồng hiểu họ sẽ càng tin tưởng và không còn kì thị nữa. Vói kinh nghiệm bản thân chị còn chia sẻ : “ Tôi biết mình nhiễm H từ năm 200.??.lúc đó tôi thực sự đau khổ và phân vân liệu có nên công khai hay không? Phải nói với những người có H, quãng thời gian khó khăn nhất là khi phải đắn đo xem mình nên nói ra hay che dấu. Có lẽ tôi may mắn và dũng cảm hơn khi đã tiết lộ về bệnh của mình, sau khi tôi nói ra mọi người không những không kì thị mà còn quý và nể tôi hơn. Còn về phần con tôi, tôi đã đến trường và xin được trình bày trong cuộc họp của ban phụ huynh học sinh toàn trường, tôi còn được nói chuyện với bác Nguyễn Phú Trọng 5 phút khi bác về thăm trường, sau đó con tôi vẫn được đi học bình thường và hơn nữa trường của con tôi sau này đã trở thành một trong những trường hoạt động mạnh nhất về vấn đề HIV/AIDS trên địa bàn, đến bây giờ tôi vẫn thấy rằng tôi và con may mắn hơn nhiều người khác khi cộng đồng, ban nghành nơi tôi sống họ hiểu về HIV và nhận thức đúng đắn cũng như đồng cảm với những người như chúng tôi”.
Ngoài ra còn rất nhiều ý kiến đóng góp chủ yêu là nêu lên cần phải tách động vào hiểu biết của trường học của cộng đồng từ trên cao xuống thấp, lồng ghép kiến thức về HIV/AIDS vào các cuộc thi thuộc các cấp không chỉ cho giáo viên mà cả học sinh
Tổng kết các ý kiến BS. Lg Trịnh Lê Trâm cho rằng điều cần thiết nhất là tác động vào nhận thức của các giáo viên, phụ huynh và ngay cả các em học sinh, nếu họ hiểu hết về HIV/AIDS họ sẽ có cái nhin khác với trẻ em OVC, đây là vân đề nhạy cảm và khá khó vì thế phải làm từng bước và bài bản, bên cạnh đó bà cũng nhấn mạnh cần phải tác động đến cả chính các trẻ OVC, giúp các em chuẩn bị tâm lí và đối mặt với kì thị chính các em mới là những người cần dũng cảm để đấu tranh cho cuộc chiến giảm kì thị này.
Hội thảo đã kết thúc thành công trong sự tán thành của tất cả các thành viên với ý kiến của BS.Lg Trịnh Lê Trâm :” Chúng ta Đối thoại chứ không Đối đầu, nhưng nếu vì quyền lợi của các em mà phải đối đầu thì chúng ta cũng sẽ làm”, ai cũng tin rằng nếu cộng đồng, xã hội hiểu thêm về HIV cũng như thông cảm và yêu quý những số phận của trẻ em OVC thì xã hội sẽ ngày càng tươi đẹp hơn. Mong rằng luật pháp sẽ có nhiều hơn những chế tài và quy định dành cho trẻ OVC nói chung và trẻ em có H nói riêng để các em được cắp sách đến trường và có tuổi thơ trọn niềm vui với bạn bè .
Tin bài Thanh tùng – LD.WAS










